Văn hóa

Văn học - Nghệ thuật

Gương mặt thơ: Hữu Kim

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.
 
Bài thơ “An Khê ngày tôi xa” anh viết từ năm 1994, sao mà day dứt, dùng dằng, bâng khuâng: “Ai về biển tôi lên rừng xa hút/Đi như trôi về phía hoàng hôn”. Hay bài “Câu thơ gửi lại” anh viết: “Này đây chút mảnh hồn ta/Mong manh sương khói la đà chân mây/Người ơi cạn chén vơi đầy/Của ta một chút tình này dâng yêu”.
Quê Thanh Hóa, hiện sống ở TP. Kon Tum, anh vẫn lơ ngơ trước bộn bề đời sống và vẫn làm thơ.
Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.
Người cũ
Minh họa: H.T
Minh họa: H.T
Người đã cũ, những bài thơ cũng cũ
Bão ngoài kia gió hây hẩy qua thềm
Ai như thể giống em mười sáu tuổi
Mắt đang cười, môi nở như hoa.
Đã cũ lắm nhưng quên sao được
Thuở ban đầu ta luống cuống cầm tay
Trăng mười sáu vầng trăng vằng vặc
Gió như đùa và lá như say!
Anh làm rớt một câu vụng dại
Đến chính anh không nghe nổi lòng mình
Chỉ có vậy rồi xa biền biệt
Người cũ ơi, thơ của thuở yêu đầu!
Hôm họp lớp gặp em bừng mặt đỏ
Người cũ ơi! Em giờ đã lên bà
Anh cũng cũ, những bài thơ đã cũ
Chỉ yêu thương không cũ bao giờ!
Trăng mười sáu vầng trăng riêng em nhỉ
Mãi trong ta như thuở yêu đầu
Nếu về được ngày xưa yêu dấu
Thơ cũ này anh lại đọc em nghe!
Uống rượu với cỏ xuân
Minh họa: T.N
Minh họa: T.N
Nâng một chén xin mời cỏ nhé
Xuân dập dìu muôn nẻo quê hương
Thêm chén nữa chúc xanh như thể
Trẻ muôn đời hoa cỏ yêu thương.
Chén này đây với em, với đất
Đã yêu tin chung thủy suốt đời
Mùa xuân đấy em ơi hãy hát
Ta dìu nhau xanh dưới mặt trời.
Xin được cúi dâng người cỏ biếc
Người thủy chung ơi, em của ta
Em hoa cỏ hồn nhiên như đất
Rượu ta mời lóng lánh sương sa!
An Khê ngày tôi xa
Minh họa: H.T
Minh họa: H.T
An Khê ngày tôi xa
Mưa cứ rơi tầm tã
Thị trấn nhỏ giữa đèo mây hút gió
Dòng sông Ba đưa tiễn dập dềnh.
An Khê tôi yêu
Tôi gửi lại những mùa mưa tầm tã
Những hoàng hôn rưng rưng khóc trong hồn
An Khê tôi yêu
Nơi tôi có mẹ nuôi lơ phơ tóc bạc
Lụi cụi chăm tôi khi cơn sốt giày vò
Tôi có những chiều bên ly rượu
Đêm mưa rơi ngóng bạn phía chân đèo
An Khê tôi có bao bè bạn
Thương biết bao những đêm rét quây quần.
An Khê ngày tôi xa
Em gái nhỏ vài bông hồng run rẩy
E lệ trao tôi như gửi gắm nỗi niềm
An Khê ngày tôi xa
Ai về biển tôi lên rừng xa hút
Đi như trôi về phía hoàng hôn.
Xanh xao thế con đường về ngược gió
Hạt mưa xiên giăng mắc những nỗi niềm
Em gầy lắm chắc qua nhiều thiếu ngủ
Run run tôi khẽ chạm bàn tay
Mà như thể hồn tôi vẫn ở
Với sông Ba như khao khát quê mình.

Có thể bạn quan tâm