Văn hóa

Văn học - Nghệ thuật

Gương mặt thơ: Mai Thìn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Làm thơ từ khá trẻ, có thơ in báo rồi giành giải nhất cuộc thi thơ Bình Định lúc còn là sinh viên, anh bền bỉ với phong cách riêng của mình: cô đọng, suy nghĩ, giàu chất đúc kết nhưng vẫn mơ mộng. Thơ anh thường là ngắn và có những kết thúc bất ngờ: “hoa thật thì vài hôm/còn hoa giả/cứ mãi”.

Thật ra, cái tứ ấy ai cũng có thể nghĩ ra và chẳng thế mà hoa giả vẫn bán chạy, nhưng suy tưởng rồi bật ra trong cái kết bài thơ khiến ta giật mình rồi mỉm cười gật gù thì Mai Thìn đã làm được. Hay như: “vũng nước trước nhà/không tự mình thành biển/vá víu một vành trăng” cũng đầy suy nghĩ như thế.

Học tiếng Nga rồi làm báo, mà là báo hình, từng là Trưởng phòng Văn nghệ Truyền hình Bình Định, cả nghiên cứu văn hóa dân gian, nhưng anh Mai Thìn thành công hơn ở tư cách nhà thơ. Hiện anh là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và có nhiều giải thưởng văn chương.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



NIỀM TIN

Tôi đốt tất cả những gì mình có được

sưởi ấm sự giá lạnh

trong em

trong tôi

trong tất cả mọi người.

Minh họa: H.T

Tôi chạy đi tìm mọi thứ để đốt lên

tập bản thảo

tháng lương

và cả buổi cà phê rởm.



Tôi đốt lên mùa xuân từng có được

nỗi đau, tình yêu và cái chết

tôi cũng đốt lên

tìm lại ngọn lửa nồng trong chúng ta

niềm tin đã mất.




KHÔNG TỰ MÌNH THÀNH BIỂN



Mấy nghìn năm trước

giọt mưa rơi trên lá

thong dong những dòng sông

tự chở mình ra biển.



Mấy nghìn năm sau

giọt mưa rơi trên mái bê tông

tan tành

giấc mơ trời rộng.



Vũng nước trước nhà

không tự mình thành biển

vá víu một vành trăng.

Minh họa: THỦY NGỌC




BUỔI CHIỀU TRONG RỪNG MỘ ĐIỂU (*)



Không còn nghe tiếng chim sum vầy

tiếng chim rúc rích

chỉ thấy tiếng ve kêu ran trên cành mít.

Minh họa: Huyền Trang

Những cành mít còn sót lại sau hơn hai thế kỷ

qua bao cuộc bể dâu tận diệt của lòng người

vẫn nhẫn nại lắt lay

vì một thế giới quá cần nhân hậu, quá cần chở che

mà sống.



Đứng bên cánh đồng Cô Hầu

tiếng ve ran ran cháy

tiếng ve như lửa

thiêu đốt ruột gan

đại ngàn

sử sách…


-----------

(*) Quê hương Ya Đố (thứ phi của Nguyễn Nhạc).

Có thể bạn quan tâm